THIÊNG LIÊNG TÌNH MẸ

Nhân ngày của mẹ (5/5/2011) Lọ Lem xin được đăng bài viết rất cảm động về tấm lòng thương con của một người mẹ để bạn bè thi hữu gần xa cùng suy ngẫm.

 

THIÊNG LIÊNG TÌNH MẸ

 

Suốt thời thơ ấu và cả khi lớn lên lúc nào tôi cũng ghét mẹ tôi. Lý do chính có lẽ vì bà chỉ có một con mắt. Bà là đầu đề để bạn bè trong lớp chế giễu châm chọc tôi.

Mẹ tôi làm nghề nấu ăn để nuôi tôi ăn học. Một lần bà đến trường tìm tôi khiến tôi phát ngượng. Sao bà lại có thể làm như thế với tôi? Tôi lơ bà đi ném cho bà một cái nhìn đầy căm ghét rồi chạy biến. Ngày hôm sau một trong những đứa bạn học trong lớp la lên: "Ê tao thấy rồi. Mẹ mày chỉ có một mắt!".

Tôi xấu hổ chỉ muốn chôn mình xuống đất. Tôi chỉ muốn bà biến mất khỏi cuộc đời tôi. Ngày hôm đó đi học về tôi nói thẳng với bà: "Mẹ chỉ muốn biến con thành trò cười!".

Mẹ tôi không nói gì. Còn tôi tôi chẳng để ý đến những lời nói đó vì lúc ấy lòng tôi tràn đầy giận dữ. Tôi chẳng nghĩ gì đến cảm xúc của mẹ. Tôi chỉ muốn thoát ra khỏi nhà không còn liên hệ gì với mẹ tôi. Vì vậy tôi cố gắng học hành thật chăm chỉ và sau cùng tôi có được một học bổng để đi học ở Singapore.

Sau đó tôi lập gia đình mua nhà và có mấy đứa con. Vợ tôi là con nhà gia thế tôi giấu nàng về bà mẹ của mình chỉ nói mình mồ côi từ nhỏ. Tôi hài lòng với cuộc sống với vợ con và những tiện nghi vật chất tôi có được ở Singapore. Tôi mua cho mẹ một căn nhà nhỏ thỉnh thoảng lén vợ gửi một ít tiền về biếu bà tự nhủ thế là đầy đủ bổn phận. Tôi buộc mẹ không được liên hệ gì với tôi.

Một ngày kia mẹ bất chợt đến thăm. Nhiều năm rồi bà không gặp tôi thậm chí bà cũng chưa bao giờ nhìn thấy các cháu. Khi thấy một bà già trông có vẻ lam lũ đứng trước cửa mấy đứa con tôi có đứa cười nhạo có đứa hoảng sợ. Tôi vừa giận vừa lo vợ tôi biết chuyện hét lên: "Sao bà dám đến đây làm con tôi sợ thế? Đi khỏi đây ngay!". Mẹ tôi chỉ nhỏ nhẹ trả lời: "Ồ xin lỗi tôi nhầm địa chỉ!" và lặng lẽ quay đi. Tôi không thèm liên lạc với bà trong suốt một thời gian dài. Hồi nhỏ mẹ đã làm con bị chúng bạn trêu chọc nhục nhã bây giờ mẹ còn định phá hỏng cuộc sống đang có của con hay sao?

Một hôm nhận được một lá thư mời họp mặt của trường cũ gởi đến tận nhà tôi nói dối vợ là phải đi công tác. Sau buổi họp mặt tôi ghé qua căn nhà của mẹ vì tò mò hơn là muốn thăm mẹ. Mấy người hàng xóm nói rằng mẹ tôi đã mất vài ngày trước đó và do không có thân nhân sở an sinh xã hội đã lo mai táng chu đáo. Tôi không nhỏ được lấy một giọt nước mắt.

Họ trao lại cho tôi một lá thư mẹ để lại cho tôi:

 

Con yêu quý


Lúc nào mẹ cũng nghĩ đến con. Mẹ xin lỗi về việc đã dám qua Singapore bất ngờ và làm cho các cháu phải sợ hãi. Mẹ rất vui khi nghe nói con sắp về trường tham dự buổi họp mặt nhưng mẹ sợ mình không bước nổi ra khỏi giường để đến đó nhìn con. Mẹ ân hận vì đã làm con xấu hổ với bạn bè trong suốt thời gian con đi học ở đây.

Con biết không hồi con còn nhỏ xíu con bị tai nạn và hỏng mất một bên mắt. Mẹ không thể ngồi yên nhìn con lớn lên mà chỉ có một mắt nên mẹ đã cho con con mắt của mẹ. Mẹ đã bán tất cả những gì mẹ có để bác sĩ có thể thay mắt cho con nhưng chưa bao giờ mẹ hối hận về việc đó. Mẹ rất hãnh diện vì con đã nên người và mẹ kiêu hãnh vì những gì mẹ đã làm được cho con. Con đã nhìn thấy cả một thế giới mới bằng con mắt của mẹ thay cho mẹ.

Mẹ yêu con lắm

Mẹ của con...

 

 

M.Đ

reply anh Hoài Khánh

Sẽ vui như hoa ngày Tết anh ạ. Lọ Lem mà hì!

M.Đ

reply chị Thái Anh

Chuyện cảm động lắm đọc mà muốn khóc...

TL: Vâng đó chỉ là một trong rất nhiều hoàn cảnh diễn ra trong cuộc đời này. Có những nỗi đau không thể gọi tên chị ạ!
Cuối tuần vui khỏe nha chị yêu của em.

M.Đ

reply anh Đức Tiên

Người mẹ là tất cả tấm lòng tôn kính nếu ai đó ruồng rẫy sẽ phải trả giá

TL: Đúng thế thật anh ạ Đạo Phật có dạy: Gieo nhân nào gặt quả nấy" mà.
Cuối tuần an lành nhé anh.

M.Đ

reply chị Kim Liên

Em gái nhớ Tây Ninh cứ nói thu xếp về thăm bạn bè mà công việc lại lu bu rồi đi công tác suốt à.
Chị khỏe không? Có gì mới trong năm nay tác phẩm xuất bản?
Cuối tuần vui khỏe và nhiều hạnh phúc chị nhé!

M.Đ

reply anh Võ Văn Luyến

Câu chuyện về đứa con và người mẹ thật sự day dứt người đọc. Ôi tình mẹ nhân hậu lớn lao biết chừng nào!

TL: Đúng là cha mẹ thương con biển trời lai láng còn con thương cha mẹ thì tính tháng tính ngày. Đời đầy những bất công phải không anh? Nhất là khi cái tính sĩ diện hảo ma lực của đồng tiền làm con người ta mụ mị bất nhân với chính mẹ đẻ ra mình. Xót lắm anh ạ. Lọ Lem khi đăng bài này cứ ứa nước mắt suốt.
Cảm ơn anh đến thăm em gái. Cuối tuần vui khỏe nha.

M.Đ

reply anh Thạch Cầu

Câu chuyện này chỉ là chuyện nhưng sao đau lòng đến thế hả trời. Buồn buồn đến thê thảm!

TL: Em gái vừa đi công tác về vào nhà đọc được những chia sẻ của anh.
Đúng là cuộc sống này không toàn màu hồng hàng ngày vẫn tồn tại những bất hạnh mà có khi là con phụ mẹ vợ phụ chồng cháu phụ bà ...
Đau đớn lắm chứ anh. Đó là sự tha hóa của xã hội mà. Đạo lý làm người dường như được coi nhẹ đến mức vô cảm anh ạ.
Lọ Lem cảm ơn anh đã đến thăm nhà nghen. Chủ nhân đi vắng suốt vườn thơ đìu hiu hì!
Cuối tuần vui khỏe anh nhé!

Hoài Khánh

Gửi Minh Đan

Chúc em vui nhiều nha!

thaia

Chuyện cảm động lắm đọc mà muốn khóc .chị nhớ rằng mình đã được đọc câu chuyên này lâu rồi chắc là năm ngoái ở trang này hay ở đâu ko nhớ rõ
chúc em gái luôn khỏe nhé

ductien

cam nhan

Người mẹ là tất cả tấm lòng tôn kính nếu ai đó ruồng rẫy sẽ phải trả giá

NTKL

Thăm em !
Chúc em nhân ngày của mẹ tình cảm dành cho mẹ thật ấm áp nhé!