THIÊNG LIÊNG TÌNH MẸ

By

Nhân ngày của mẹ (5/5/2011) Lọ Lem xin được đăng bài viết rất cảm động về tấm lòng thương con của một người mẹ để bạn bè thi hữu gần xa cùng suy ngẫm.

 

THIÊNG LIÊNG TÌNH MẸ

 

Suốt thời thơ ấu và cả khi lớn lên lúc nào tôi cũng ghét mẹ tôi. Lý do chính có lẽ vì bà chỉ có một con mắt. Bà là đầu đề để bạn bè trong lớp chế giễu châm chọc tôi.

Mẹ tôi làm nghề nấu ăn để nuôi tôi ăn học. Một lần bà đến trường tìm tôi khiến tôi phát ngượng. Sao bà lại có thể làm như thế với tôi? Tôi lơ bà đi ném cho bà một cái nhìn đầy căm ghét rồi chạy biến. Ngày hôm sau một trong những đứa bạn học trong lớp la lên: "Ê tao thấy rồi. Mẹ mày chỉ có một mắt!".

Tôi xấu hổ chỉ muốn chôn mình xuống đất. Tôi chỉ muốn bà biến mất khỏi cuộc đời tôi. Ngày hôm đó đi học về tôi nói thẳng với bà: "Mẹ chỉ muốn biến con thành trò cười!".

Mẹ tôi không nói gì. Còn tôi tôi chẳng để ý đến những lời nói đó vì lúc ấy lòng tôi tràn đầy giận dữ. Tôi chẳng nghĩ gì đến cảm xúc của mẹ. Tôi chỉ muốn thoát ra khỏi nhà không còn liên hệ gì với mẹ tôi. Vì vậy tôi cố gắng học hành thật chăm chỉ và sau cùng tôi có được một học bổng để đi học ở Singapore.

Sau đó tôi lập gia đình mua nhà và có mấy đứa con. Vợ tôi là con nhà gia thế tôi giấu nàng về bà mẹ của mình chỉ nói mình mồ côi từ nhỏ. Tôi hài lòng với cuộc sống với vợ con và những tiện nghi vật chất tôi có được ở Singapore. Tôi mua cho mẹ một căn nhà nhỏ thỉnh thoảng lén vợ gửi một ít tiền về biếu bà tự nhủ thế là đầy đủ bổn phận. Tôi buộc mẹ không được liên hệ gì với tôi.

Một ngày kia mẹ bất chợt đến thăm. Nhiều năm rồi bà không gặp tôi thậm chí bà cũng chưa bao giờ nhìn thấy các cháu. Khi thấy một bà già trông có vẻ lam lũ đứng trước cửa mấy đứa con tôi có đứa cười nhạo có đứa hoảng sợ. Tôi vừa giận vừa lo vợ tôi biết chuyện hét lên: "Sao bà dám đến đây làm con tôi sợ thế? Đi khỏi đây ngay!". Mẹ tôi chỉ nhỏ nhẹ trả lời: "Ồ xin lỗi tôi nhầm địa chỉ!" và lặng lẽ quay đi. Tôi không thèm liên lạc với bà trong suốt một thời gian dài. Hồi nhỏ mẹ đã làm con bị chúng bạn trêu chọc nhục nhã bây giờ mẹ còn định phá hỏng cuộc sống đang có của con hay sao?

Một hôm nhận được một lá thư mời họp mặt của trường cũ gởi đến tận nhà tôi nói dối vợ là phải đi công tác. Sau buổi họp mặt tôi ghé qua căn nhà của mẹ vì tò mò hơn là muốn thăm mẹ. Mấy người hàng xóm nói rằng mẹ tôi đã mất vài ngày trước đó và do không có thân nhân sở an sinh xã hội đã lo mai táng chu đáo. Tôi không nhỏ được lấy một giọt nước mắt.

Họ trao lại cho tôi một lá thư mẹ để lại cho tôi:

 

Con yêu quý


Lúc nào mẹ cũng nghĩ đến con. Mẹ xin lỗi về việc đã dám qua Singapore bất ngờ và làm cho các cháu phải sợ hãi. Mẹ rất vui khi nghe nói con sắp về trường tham dự buổi họp mặt nhưng mẹ sợ mình không bước nổi ra khỏi giường để đến đó nhìn con. Mẹ ân hận vì đã làm con xấu hổ với bạn bè trong suốt thời gian con đi học ở đây.

Con biết không hồi con còn nhỏ xíu con bị tai nạn và hỏng mất một bên mắt. Mẹ không thể ngồi yên nhìn con lớn lên mà chỉ có một mắt nên mẹ đã cho con con mắt của mẹ. Mẹ đã bán tất cả những gì mẹ có để bác sĩ có thể thay mắt cho con nhưng chưa bao giờ mẹ hối hận về việc đó. Mẹ rất hãnh diện vì con đã nên người và mẹ kiêu hãnh vì những gì mẹ đã làm được cho con. Con đã nhìn thấy cả một thế giới mới bằng con mắt của mẹ thay cho mẹ.

Mẹ yêu con lắm

Mẹ của con...

 

 

More...

LẺ LOI GIỮA NGÃ TƯ THƠ...

By

Buộc ngược ngôn từ vào thế kỷ
Mỏi mòn rơi nghiêng hạt  xuân
Thơ vẫn lạ với mình
 
Gọt giũa trang sách ngày đông
Nhóm lửa hè soi tìm ngõ quen
Thơ vẫn lạ với mình
 
Hơi thở mong manh đợi thu
Em nhốt thơ vào ngực
Thay những tàn lá rụng
Nhìn đời qua màn mưa cong
Thơ vẫn lạ với mình
 
Tìm đâu nét mặt  bốn mùa
Cội phúc bình minh đôi lứa
Em ra về trong ngày giông gió
Ngõ quen - lạ như chiêm bao.
MINH ĐAN
 

 

 

More...

NHỎ KHƯỚU & TÔI

By

Sáng sớm chim khướu thức
Oan oan hót gọi ngày
Cả nhà đang ngon giấc
Cũng đành bật dậy ngay
 
Khướu hiền từ nhân ái
Đêm về nằm ỉm im
Lắng nghe lời bố nói
Mắt khép hờ lim dim
 
Nhiều ngày mưa trở lạnh
Bố sợ khướu cảm  lo
Trang bị thêm vải ấm
Thức ăn sẵn trong bồ
 
Chỉ một lần sơ sẩy
Khướu bị trộm bắt đi
Bố lân la khắp chốn
Tìm “đứa con” dậy thì
 
Sau bao ngày bao tháng
Bố chuộc khướu về nhà
Tâm hồn nhỏ non nớt
Giật mình với người ta
 
Nghe tiếng gầm tiếng rú
Khướu cảnh giác xa gần
Và rồi nhỏ cũng biết
Tôi là bạn tri âm.
MINH ĐAN

More...

THỊ NỞ VÙNG LÊN!

By

Em biết đời anh không thiếu những hoa khôi hoa hậu

Những chân dài thắt đáy lưng ong

Ngực – Eo – Mông gợi cảm ba vòng

Cong – uốn – lượn thành trì siêu vẹo

Những chớp mắt cháy một vùng biên ải

Những nụ cười sấm sét cũng nở hoa

Em không hờn ghen!

Vì cuối cùng anh đã chọn em

Một phụ nữ mang tên Thị Nở

Kiêu hãnh là gì nói ra xấu hổ

Hôm nay em có quyền ngước mặt lên cao

 

Có một gã khờ yêu em đậm sâu

Lưng em ngắn anh bảo rằng: siêng năng làm bếp

Chân em thấp anh nói: Xinh như trái bắp

Tay em tròn anh hồn nhiên: cà pháo dậy thì

Em hạnh phúc vô biên!

Vì cuối cùng anh đã chọn em

Một nhan sắc không mùi son phấn

Tự hào đi Thị Nở bé bỏng

Ngọn lửa cuộc đời giản dị thế thôi!

 

08/03/2011

MINH ĐAN

More...

KHÔNG THỂ RẼ TRÁI...

By

 

Mặt trời đóng lên đỉnh đầu những hạt nắng hạt mưa vô thường vô ngã

Tòa nhà trọc đầu giáng xuống phố xinh những bóng chim khi tỏ khi mờ

Mùa xuân in dấu chấm đỏ lên ngực em thẩn thờ

Gào thét từng lời yêu cháy bỏng

Anh đến...

Tia chớp đầu hàng hạ giọng

Sương sớm chưa kịp ngước nhìn

Cây cỏ còn nguyên nét mặt thư sinh

Môi em trái đào bẽn lẽn

Chiếc cúc áo len lén

Bờ đá say sưa con nước rần rần

Chảy đi những lời nguyền từng làm ai bật khóc một lần

Bây giờ gọi tên hạnh phúc

Triệu cành hồng từ đây đỏ rực

Lễ vu quy rón rén dâng thì

Thiên đường trải rộng lối đi

Em - đàn bà của ngày không bọt.

Sài Gòn ngày 17/02/2011
MINH ĐAN

More...

RỒI NGÀY MAI NẮNG LÊN

By

 

Ở lại phía lưng đồi

Những chập chùng cao thấp

Cỏ vươn sức sống

Dậy thì

Mặc khen mặc chê

Niềm tin vẫy gọi

Khuông gió len ken

Thách thức mặt trời

Mưa bay một thoáng kiếp người

Rồi ngày mai nắng lên.

SG 24/01/2011

MINH ĐAN




(*) Cảm xúc sau khi Lọ Lem chính thức phát hành cuốn sách Dấu Chân Hầm Hô (NXB Thanh Niên) đầy nhiêu khê và gian khổ. Đây là ấn phẩm "trình làng" để làm từ thiện gây quỹ học bổng hỗ trợ cho trẻ em nghèo hiếu học các huyện miền núi Vân Canh - Tây Sơn - Vĩnh Thạnh (tỉnh Bình Định). Giá bìa 50.000 đồng/cuốn. Mọi ủng hộ đăng ký mua sách xin gửi về:


Tên Tài khoản: LU NGOC MINH DAN

Số Tài khoản: 007.1.00.2923914 VNĐ

Tại Ngân hàng Ngoại thương TP.HCM (Vietcombank chi nhánh cấp 2 Kỳ Đồng)

Điện thoại: 0916.182.673


Trân trọng chia sẻ cùng thi hữu thân quý!

More...

KHOE... CHUỐI

By

 

Cuối năm chuối Sứ trổ buồng
Mẹ cha chăm chút hạt sương đầu ngày

Không thấp cũng chẳng cao cây
Vừa tầm cho bố lặt vài lá sâu

Khoe rằng nhánh chuối lứa đầu
Trái xanh mướt mắt mong cầu ngon thơm

Khách đến nhà trầm trồ hơn
Tết này thỏa sức mà chưng bàn thờ

Tổ tiên trố mắt ngẩn ngơ  
Hương bay thoang thoảng như vừa hạ sơn.

Tháng 01/2011

MINH ĐAN

More...

ĐẬP VỠ NGÀY LEM NHEM...

By

 

Em chôn gốc buồn dưới đáy thung sâu

Không cho tình lay nhay chiếm lối

Lá sầu riêng tím chiều mòn mỏi

Tắt lịm mùi bùa mê

Một năm trở mình đếm mấy chán chê

Mua vạn điều vui bán ngàn phiền muộn

Ngày tốt bụng sưởi lòng em nắng ấm

Đêm hiền hòa mơn man phút bình yên

Không bao giờ em còn muốn gọi tên

Vì sao băng trên bầu xanh lấp lánh

Nơi ấy từng thắp lên hi vọng

Âm thầm rút giọt ban mai

Ngủ yên thôi vật vã những canh dài

Tan vào giấc và bay cùng gió

Tiễn vấn vương trôi theo làn khói tỏa

Rượu ngọt ngào trong mắt biếc em

Đập vỡ ngày lem nhem.

Tháng 12/2010

MINH ĐAN

More...

NGÀY XƯA ƠI...

By

 

Vịn gió

Nương mây

Đón chiếc lá rơi

Vừa đội ngả nghiêng lên tóc

Anh theo lũ chim bay xa tít tắp

Vui những nẻo đường khất thực

Thắp dưới mặt trời nấm đất hoang vu

Thắt chặt miền anh một chuyến ngao du

Buộc em vào ký ức không có vết xước của chia ly luyến nhớ

Anh không phải là mùa thiên di

Sao nỡ cầm tinh con đại bàng hô mưa gọi gió

Nước mắt em đóng đinh lên bầu xanh nhỏ

Chẳng tan được giữa ngày nắng hanh.

MINH ĐAN

More...

KÉN CHỒNG...

By

 

Quá lứa rồi - đẹp xấu khen chê

Thị đỏng đảnh phơi mùa nhan sắc

Này phố - sớm mai dành riêng quả gấc

Cho người đàn bà tay ngọc trắng trong

Ba mươi hai chân sáo lòng vòng

Nhúc nhích kim chuông đèn báo thức

Gió manh mún chực đêm rạo rực

Buông rèm thôi tức ngực bây giờ

Thị quét nhà thơ nhảy đến tê

Thị rửa chén thơ tung tẩy múa

Chút nắng chút mưa dọc ngang khe cửa

Thèm ôm vào lòng nghe Thị dạo thơ

Thị ôm đàn ru ngủ cơn mơ

Những ánh mắt khát khao thôi thúc

Một lần yêu vỗ say nguyệt thực

Đêm trăng chờ lóng lánh đốm bay

Thị kén chồng từ bấy đến nay

Vui một thoáng sụt sùi mấy chốc

Thèm có gã nhà quê guốc mộc

Đi về lòng Thị chanh chao...

MINH ĐAN

More...